8-12-2017

Hàng tỷ USD ‘chìm xuống biển’ dưới thời cựu Chủ tịch PVN Đinh La Thăng

Dưới thời ông Đinh La Thăng làm Chủ tịch từ tháng 5/2006 đến tháng 9/2011, danh sách “con, cháu, chắt” của PVN đầu tư loạt dự án gây thua lỗ hàng chục nghìn tỷ đồng, thất thoát không ít tài sản Nhà nước.

Ghi nhận đến năm 2011 (khi ông Đinh La Thăng thôi chức Chủ tịch PVN vào tháng 9), PVN nắm 100% vốn 7 tổng công ty/công ty; nắm quyền chi phối 19 tổng công ty/công ty, 61 công ty liên kết và 17 công ty liên doanh. Chi phí xây dựng dở dang của PVN dàn trải trên 60 dự án với tổng hơn 53.170 tỷ đồng.

Theo các báo cáo tài chính kiểm toán hợp nhất giai đoạn 2009 - 2015, PVN đạt tốc độ tăng trưởng doanh thu 17%, lợi nhuận là 8,5%. Cùng với đó là tài sản tăng 14% và nợ tăng 13,9% mỗi năm.

Năm 2009, doanh thu của PVN đạt 136.511 tỷ đồng, đến năm 2015 là 288.508 tỷ đồng. Lợi nhuận sau thuế đạt lần lượt 21.388 và 30.695 tỷ đồng.

Giá dầu giai đoạn 2009-2013 chứng kiến sự tăng giá đáng kể, bước sang năm 2014 giá đầu đi xuống, qua đó, kết quả kinh doanh của PVN có chiều hướng sụt giảm từ năm 2014.

Quy mô tổng tài sản từ 353.386 tỷ đồng lên 7.59.258 tỷ đồng. Nợ phải trả phình to không kém từ 155.644 lên 319.304 tỷ đồng.

Đáng chú ý, PVN sở hữu lượng lớn tiền mặt và các khoản đầu tư tài chính ngắn hạn, dài hạn khổng lồ. Trong đó, đầu tư tài chính ngắn hạn có tốc độ tăng tưởng đến 19,2% mỗi năm vào giai đoạn trên.

Tính đến hết năm 2015, lượng tiền và tương đương tiền của PVN đạt 102.086 tỷ đồng; đầu tư tài chính ngắn hạn và dài hạn lần lượt là 73.760 và 42.137 tỷ đồng với tổng dự phòng khoảng 1.210 tỷ đồng.

PVN có được những khoản lợi nhuận khủng đứng đầu các tập đoàn nhà nước nhờ vào nguồn tài nguyên dầu mỏ quốc gia. Những khoản đầu trong và ngoài ngành hàng tỷ USD khiến cho Tập đoàn dường như mất kiểm soát, hệ quả là thua lỗ, thất thoát tài sản Nhà nước.

Mất hơn 500 triệu USD, không thu về giọt dầu nào trong siêu liên doanh 1,8 tỷ USD với Venezuela

Giai đoạn 2006 - 2011, PVN còn vung tiền ở một số dự án nước ngoài, trong đó có siêu liên doanh 1,8 tỷ USD khai thác dầu tại Venezuela. Theo tỷ lệ vốn góp 40%, PVN có thể thu về 4 triệu tấn dầu/năm, dự kiến hoàn vốn sau 7 năm. Khi đó, lãnh đạo PVN đã ngoài tai những khuyến cáo của giới chuyên môn và các bộ, ngành Việt Nam về tình hình chính sự Venezuela, trữ lượng dầu không như PVN dự báo.

Kết quả là dự án chi được màn ra mắt hoành tráng để rồi không đi tới đâu. Riêng tiền mặt mà PVN trực tiếp trao cho Venezuela đã lên đến 532 triệu USD không quay trở lại, chưa kể các chi phí đầu tư lên đến hàng trăm triệu USD.

Tháng 4/2013, vẫn chưa thu được giọt dầu nào, ban lãnh đạo mới của PVN quyết định bỏ dự án này để "cứu" khoản tiền phải nộp lên đến 142 triệu USD, chấp nhận bỏ hơn 500 triệu USD.

Mất trắng 800 tỷ đồng đầu tư vào OceanBank

Năm 2009, PVN góp 800 tỷ đồng mua 20% vốn Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank). Trước đó, Tập đoàn chủ trương kế hoạch thành lập Ngân hàng Hồng Việt nhưng rơi vào thời điểm thị trường tài chính có quá nhiều ngân hàng được lập ra, nên Ngân hàng Nhà nước đã tạm dừng xem xét đề nghị cấp phép ban trù bị thành lập ngân hàng, Chính phủ cũng yêu cầu PVN phải rút vốn đầu tư.

Khoản đầu tư tại OceanBank được lấy từ nguồn tiền kết quản sản xuất kinh doanh, quyết định đầu tư vào OceanBank được cụ thể hóa bằng Nghị quyết của HĐTV thời điểm đó. Trong thời gian góp vốn tại OceanBank, chính ông Đinh La Thăng đã ký vào văn bản yêu cầu các đơn vị thành viên gửi tiền tại OceanBank. Theo đó, có thời điểm tiền gửi của PVN và các đơn vị thành viên tại đây lên đến 25.000 tỷ đồng. Đổi lại, OceanBank đã chi hàng trăm tỷ đồng tiền chăm sóc các khách hàng từ tập đoàn PVN.

Khi NHNN mua lại OceanBank giá 0 đồng, PVN chấm dứt tư cách và toàn bộ các quyền, nghĩa vụ của cổ đông tại OceanBank, hệ quả là ghi nhận một khoản lỗ 800 tỷ đồng.

Công ty "ma" PVFC Invest vốn 500 tỷ bán lại với giá 20 triệu đồng

Thành lập từ 2007, đến năm 2010, CTCP Đầu tư và Tài chính Dầu khí (PVFC Invest) gần như không có hoạt động đầu tư nào, ngoài nhận vốn ủy thác từ Tổng CTCP Tài chính Dầu khí (PVFC), sau đó mua đi bán lại cổ phần, rót vốn đầu tư vào các dự án “trên giấy”. PVN là công ty mẹ sở hữu 78% vốn tại công ty con PVFC, PVFC lại sở hữu 59% vốn của công ty cháu PVFC Invest.

Tính đến hết năm 2010, PVFC Invest lỗ lũy kế 559 tỷ đồng, âm vốn điều lệ 59 tỷ đồng, công ty rơi vào tình trạng đặc biệt khó khăn và hoàn toàn đủ điều kiện phá sản. Đến năm 2012, sau nhiều lần đổi tên, PVFC Invest được bán với giá 20 triệu đồng, tức 1 đồng/cổ phiếu. Cùng với đó, PVFC có hơn 8.500 tỷ đồng nợ xấu của hầu hết khách hàng không có khả năng trả như Vinashin, Vinalines…

"Vũng lầy" Trịnh Xuân Thanh cùng PVC lỗ hơn 3.300 tỷ đồng

Tổng CTCP Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) từng được xem là con cưng của PVN khi là một trong những doanh nghiệp đầu tiên của Tập đoàn niêm yết. Nhưng cũng từ đó PVC trở thành cục nhọt của ngành dầu khí nói chung và PVN nói riêng.

Được cựu Chủ tịch Trịnh Xuân Thanh cầm trịch, năm 2009, PVC niêm yết trên HNX vốn điều lệ nhanh chóng tăng từ 2.500 tỷ vào năm 2010 lên 4.000 tỷ đồng năm 2012. Trong đó có tới 86% (tương đương 3.371 tỷ đồng) được PVC mang đi góp vốn vào 40 công ty thành viên. Các công ty này đổ tiếp tục đổ tiền vào lĩnh vực xây lắp, bất động sản, đầu tư tài chính. Đến năm 2011, nhiều công ty bắt đầu thua lỗ, PVC rơi vào vũng lầy đa ngành. Năm 2013, PVC lỗ lũy kế gần 3.300 tỷ đồng.

Trước những thua lỗ nghiêm trọng đó, ôngTrịnh Xuân Thanh cùng dàn lãnh đạo cấp cao của PVC đã Bộ Công an bị khởi tố và bắt tạm giam.

Dự án PVTex 7.000 tỷ đồng thu lỗ

Một khoản đầu tư khá tai tiếng của PVN là Nhà máy xuất xơ sợi polyester Đình Vũ - PVTex (Hải Phòng). PVN nắm trên 75% vốn cổ phần với tổng vốn đầu tư 325 triệu USD (tương đương khoảng 7.000 tỷ đồng). Theo kế hoạch nhà máy có công suất 170.000 tấn sản phẩm xơ sợi/năm từ nguyên liệu nhập khẩu và dự kiến hoạt động từ năm 2012, tuy nhiên đến khi vận hành vào tháng 5/2014, nhà máy đã phải đối mặt với việc không bán được hàng và buộc tạm dừng.

Thua lỗ và cạn vốn hoạt động, PVN đề nghị Bộ Tài chính áp thuế nhập khẩu và hạn ngạch đối với sản phẩm sơ xợi polyester nhập khẩu. Đồng thời xin miễn giảm nhiều loại thuế, phí như thuế giá trị gia tăng; chi phí điện, nước, thuê đất, cuản lý, xử lý nước thải của Khu công nghiệp Đình Vũ với PVTex trong hai năm…

Chưa dừng ở đó, PVN còn xin Bộ Công thương yêu cầu các doanh nghiệp dệt may trong nước phải dùng sản phẩm của PVTex. Đến nay, PVTex vẫn đắp chiếu, nguyên Tổng Giám đốc Vũ Đình Duy vẫn đang bị Công an truy nã đặc biệt về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Ba nhà máy ethanol vốn 6.700 tỷ đồng trùm mền

Ba Nhà máy nhiên liệu sinh học ethanol ở Phú Thọ, Quảng Ngãi, Bình Phước được PVN quyết định đầu tư từ tháng 10/2007 - 3/2009. Công suất mỗi nhà máy là 80.000 tấn etanol nhiên liệu/năm, nguồn vốn đầu tư do các cổ đông góp 30%, còn lại vay tín dụng 70%. Tuy nhiên nay đều chung tình trạng đắp chiếu.

Theo kết luận thanh tra của Thanh tra Chính phủ, số tiền bỏ ra cho dự án ethanol Dung Quất hơn 2.100 tỷ đồng, vượt tổng mức đầu tư được duyệt hàng trăm tỷ đồng. Hoàn thành năm 2014 với kỳ vọng tạo nguồn nguyên liệu xăng E5 giá rẻ thân thiện môi trường, nhưng từ đó đến nay, xưởng máy chỉ vận hành để bão dưỡng.

Nhà máy ethanol Bình Phước trị giá hơn 2.200 tỷ đồng, được khởi công năm 2010 và khánh thành vào tháng 12/2012, có công suất 300.000 lít xăng E5/ngày. Song năng lực quản trị yếu kém, năng lực tài chính cạn kiệt khiến tình hình kinh doanh u ám, kể từ 2015 đến nay, nhà máy đã phải trùm mền.

Chung cảnh ngộ, Nhà máy Nhiên liệu sinh học ethanol Phú Thọ vốn 2.400 tỷ đồng dự kiến đi vào sản xuất từ năm 2012 nhưng do thiếu vốn, cuối năm 2011, dù khoảng 80% khối lượng công việc đã xong, nhà máy dừng thi công, những người nông dân trước đây phải nhường hơn 50 ha đất xây dựng nhà máy không khỏi tiếc nuối.

Những dự án Nhiệt điện “rùa bò”

Nhiệt điện Long Phú 1 được khởi công vào tháng 1/2011, được xem là dự án quan trọng trong chiến lược phát triển nguồn điện của PVN. Đây cũng là dự án nguồn điện cấp bách thuộc Tổng sơ đồ Điện VI đã được Chính phủ phê duyệt, với dự kiến phát điện Tổ máy số 1 vào năm 2014, Tổ máy 2 vào đầu năm 2015. PVN đã ký hợp đồng tổng thầu EPC xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Long Phú 1 có tổng giá trị 1,2 tỷ USD với đơn vị thành viên là Tổng công ty cổ phần Dịch vụ Kỹ thuật dầu khí Việt Nam (PTSC) vào năm 2010.

Nhưng sau đó, tiến độ vận hành của Dự án phải điều chỉnh, Tổ máy 1 sẽ vận hành vào năm 2015 và Tổ máy 2 là năm 2016. PVN chuyển đổi tổng thầu từ PTSC sang Liên danh Power Machines (Liên bang Nga) - BTG (Slovakia) - PTSC. Đồng thời tiếp tục dời kế hoạch phát điện Tổ máy 1 vào năm 2018, Tổ máy 2 vào năm 2019.

Dự án Nhiệt điện Sông Hậu 1, PVN ký hợp đồng đơn vị tổng thầu xây dựng là Tổng công ty Lắp máy Việt Nam (Lilama) vào tháng 4/2015. Theo kế hoạch, dự án sẽ phát điện Tổ máy 1 trong tháng 10/2018. Tổ máy 2 trong tháng 2/2019. Đánh giá của PVN, cho tới thời điểm hết tháng 6/2016, công tác thiết kế của Sông Hậu 1 đạt 26% so với kế hoạch đặt ra là 32%. Công tác lựa chọn thầu phụ, mua sắm, chế tạo thiết bị ước đạt 19% so với kế hoạch là 31%.

Dự án Nhiệt điện Thái Bình 2 chậm tiến độ 2 năm nay. Dự án có công suất thiết kế 1.200 MW, tổng mức đầu tư hơn 34.295 tỷ đồng (tương đương 1,7 tỉ USD), do PVN làm chủ đầu tư. PVN “ưu ái” giao cho PVC Hợp đồng thiết kế, mua sắm, xây dựng (EPC) nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2; trong đó PVC xin tạm ứng 1.312 tỷ đồng và 6,6 triệu USD. Tuy nhiên, PVC đã sử dụng số tiền này cho việc trả nợ ngân hàng, đầu tư dàn trải vào những dự án khác, đến nay các khoản đầu tư thu lỗ không thu hồi được vốn.



8-12-2017

Ông Đinh La Thăng liên quan như thế nào tới vụ Tập đoàn Dầu khí mất 800 tỷ

PVN làm trái luật khi góp tới 20% vốn điều lệ (800 tỷ đồng) vào Ngân hàng OceanBank khiến mất toàn bộ.

Chiều nay, do liên quan hai vụ án kinh tế lớn đang được điều tra khi là chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia - PVN, ông Đinh La Thăng đã bị khởi tố, bắt về tội Cố ý làm trái quy định về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Hai vụ án ông Thăng bị cáo buộc là vụ cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản gây thiệt hại 800 tỷ đồng trong việc PVN góp vốn vào Ngân hàng Thương mại Cổ phần Đại dương (OceanBank) và vụ cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, Tham ô tài sản xảy ra tại Tổng công ty Xây lắp dầu khí (PVC) liên quan Dự án Nhiệt điện Thái Bình II.

Cuộc 'bắt tay' giữa PVN và OceanBank

Trước giữ cương vị Bộ trưởng Giao thông nhiệm kỳ 2011-2016, giai đoạn năm 2006-2011, ông Thăng làm Bí thư Ban cán sự đảng, Chủ tịch Hội đồng quản trị PVN rồi Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng thành viên.

Cơ quan điều tra xác định, tháng 9/2008, lãnh đạo PVN ký thỏa thuận với ông Hà Văn Thắm (Chủ tịch HĐQT OceanBank) về việc PVN tham gia góp 20% vốn điều lệ, chia làm ba đợt.

Đợt một, PVN góp 400 tỷ vào cuối năm 2008. Cuối năm 2010, PVN tiếp tục góp thêm 300 tỷ. Đợt thứ ba, tập đoàn góp 100 tỷ đồng bằng việc ngày 12/5/2011 ông Nguyễn Xuân Sơn (Phó tổng giám đốc PVN) ký báo cáo gửi Hội đồng thành viên.

Theo nhà chức trách, số tiền góp vốn 800 tỷ đồng có nguồn gốc hình thành từ kết quả sản xuất kinh doanh của PVN. OceanBank sau đó có nhiều sai phạm đã bị Ngân hàng Nhà nước mua với giá 0 đồng và hàng loạt lãnh đạo hầu tòa. PVN phải chấm dứt tư cách cổ đông và toàn bộ các quyền, nghĩa vụ tại OceanBank nên lỗ 800 tỷ đồng.

Cơ quan điều tra cáo buộc, việc góp vốn đợt ba vào thời điểm Luật Các tổ chức tín dụng 2010 (có hiệu lực từ ngày 1/1/2011) quy định một cổ đông là tổ chức không được sở hữu vượt quá 15% vốn điều lệ của một tổ chức tín dụng. Do vậy, việc này là trái luật.

Mặt khác việc góp 20% vốn nói trên đã được kiến nghị tại Kết luận thanh tra ngày 27/12/2012 của cơ quan thanh tra, giám sát ngân hàng, yêu cầu HĐQT OceanBank chậm nhất đến ngày 30/6/2013 có biện pháp giảm tỷ lệ sở hữu cổ phần của các cổ đông trong đó có PVN xuống mức không quá 15% vốn điều lệ của nhà băng này. Tuy nhiên, OceanBank cũng như PVN không thực hiện.

Năm 2014, khi đoàn thanh tra thuộc cơ quan thanh tra, giám sát ngân hàng chi nhánh Ngân hàng Nhà nước Hà Nội vào thanh tra hoạt động cấp tín dụng của OceanBank và có kiến nghị lần hai thì ngày 7/5/2014, PVN mới có công văn báo cáo Thủ tướng về việc chuyển nhượng phần vốn góp tại OceanBank. Điều đó trái với quyết định số 46 ngày 5/1/2013 của Thủ tướng về phê duyệt đề án tái cơ cấu PVN giai đoạn 2012-2015, trong đó có nội dung "thoái hết vốn PVN đang nắm giữ tại các doanh nghiệp, giai đoạn 2012-2015".

Theo cơ quan điều tra, việc góp vốn đợt ba có dấu hiệu sai phạm pháp luật của một số cá nhân trong Hội đồng thành viên PVN, ban tổng giám đốc, người đại diện vốn góp và ban kiểm soát. Cơ quan điều tra sẽ truy trách nhiệm những người liên quan.

Theo kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, ông Thăng còn phải chịu trách nhiệm trong việc ban hành một số nghị quyết, quyết định chỉ định nhiều gói thầu với tổng giá trị lớn, vi phạm các nghị định của Chính phủ; chỉ định nhiều gói thầu không đảm bảo quy định của pháp luật...

Trong số này có việc ông chấp thuận cho Tổng công ty xây lắp dầu khí (PVC) thuộc PVN được miễn bảo lãnh thực hiện hợp đồng với công trình, dự án do Tập đoàn chỉ định. Ông cũng vi phạm Luật Đấu thầu khi chấp thuận cho Tổng công ty cổ phần dịch vụ kỹ thuật dầu khí (PTSC) được miễn bảo lãnh thực hiện hợp đồng thiết kế, mua sắm, xây dựng (EPC) Nhà máy nhiên liệu sinh học Dung Quất.

Với sai phạm của PVC tại dự án Nhiệt điện Thái Bình 2, ông Thăng bị xác định đã chỉ định gói thầu EPC tại đây. Việc này vi phạm các quy định của pháp luật, gây hậu quả nghiêm trọng.

Dự án do PVN làm chủ đầu tư có tổng mức đầu tư hơn 34.295 tỷ đồng (tương đương 1,7 tỷ USD).

Bá Đô - Hà Nguyên



8-12-2017

Những vi phạm nghiêm trọng của ông Đinh La Thăng

TTO - Một trong những vi phạm nghiêm trọng của ông Đinh La Thăng là đã buông lỏng trong quản lý tài sản công tại PVN, là nguyên nhân khiến PVN mất 800 tỉ đồng khi góp vốn vào OceanBank.

Chiều 8-12, tại Hà Nội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XIV đã họp phiên bất thường, thông qua 2 nghị quyết với sự đồng thuận của tất cả ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội có mặt, về việc cho thôi đại biểu Quốc hội đối với ông Đinh La Thăng - nguyên chủ tịch Hội đồng quản trị (sau này là Hội đồng thành viên) Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN).

Trước đó, ngày 7-5, Ban Chấp hành Trung ương Đảng quyết định thi hành kỷ luật ông Đinh La Thăng bằng hình thức cảnh cáo và cho thôi giữ chức ủy viên Bộ Chính trị khoá XII.

"Vi phạm rất nghiêm trọng"

Theo kết luận, trên cương vị ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X, bí thư Đảng ủy, chủ tịch hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam giai đoạn 2009-2011, ông Thăng đã mắc những khuyết điểm, vi phạm rất nghiêm trọng trong công tác lãnh đạo, chỉ đạo và công tác cán bộ, ảnh hưởng xấu đến uy tín của cấp ủy, tổ chức Đảng và cá nhân ông, gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân đến mức phải thi hành kỷ luật theo quy định của Đảng.

Trước đó, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã có kết luận về kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm và xem xét thi hành kỷ luật đối với Ban Thường vụ Đảng ủy Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam và một số cá nhân có liên quan.

Cụ thể, Ủy ban kiểm tra trung ương kết luận Ban Thường vụ Đảng ủy Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) giai đoạn 2009-2015 đã thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo, buông lỏng công tác kiểm tra, giám sát, quản lý tổ chức đảng, đảng viên;

Không kiểm tra, xem xét, xử lý trách nhiệm đối với nhiều cán bộ, lãnh đạo đơn vị trực thuộc Tập đoàn có vi phạm, khuyết điểm để các đơn vị hoạt động không hiệu quả, thua lỗ nhiều năm vẫn được Tập đoàn điều động, luân chuyển, bổ nhiệm, có trường hợp điều động, bổ nhiệm chức vụ cao hơn; để nhiều cán bộ vi phạm nghiêm trọng kỷ luật đảng và pháp luật nhà nước, bị khai trừ ra khỏi Đảng và xử lý hình sự, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Tập đoàn.

Chấp hành không nghiêm ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ trong việc kiểm điểm trách nhiệm để Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) thua lỗ nghiêm trọng.

Thiếu trách nhiệm trong việc tham mưu cho Đảng ủy Tập đoàn ban hành Nghị quyết số 233/NQ-ĐU, ngày 17-8-2009 có nội dung không phù hợp với quy định của pháp luật, không đúng chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, dẫn đến Hội đồng Thành viên, Ban Tổng Giám đốc Tập đoàn và các tổng công ty thành viên quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật.

Để Hội đồng Thành viên ban hành các nghị quyết, quyết định chỉ định nhiều gói thầu với tổng giá trị lớn, vi phạm nghị định của Chính phủ; tham mưu, đề xuất Thủ tướng Chính phủ cho chỉ định nhiều gói thầu không bảo đảm các điều kiện theo quy định của pháp luật.

Thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo trong quản lý, sử dụng vốn, tài sản, thực hiện các dự án đầu tư dẫn đến Hội đồng Thành viên và một số đơn vị thành viên có vi phạm rất nghiêm trọng, để mất vốn đầu tư gần 900 tỷ đồng; trong đó góp vốn vào Ngân hàng Cổ phần Đại dương (OceanBank) mất 800 tỷ đồng.

Để Hội đồng thành viên ban hành Nghị quyết số 4266/NQ-DKVN, ngày 16-5-2011 góp vốn đầu tư vượt mức quy định vào OceanBank, trái quy định của Luật các Tổ chức tín dụng, gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho Tập đoàn.

Nhiều khoản đầu tư của Tập đoàn bị tổn thất, tiềm ẩn rủi ro khó thu hồi vốn đầu tư với tổng số tiền rất lớn.

"Trách nhiệm người đứng đầu"

Trong đó, ông Đinh La Thăng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Bí thư Đảng ủy, nguyên Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tập đoàn PVN chịu trách nhiệm người đứng đầu về các vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy, Hội đồng Thành viên Tập đoàn PVN trong giai đoạn 2009-2011.

Chịu trách nhiệm khi ký ban hành Nghị quyết 233/NQ-ĐU, ngày 17-3-2009 của Đảng uỷ Tập đoàn có nội dung không phù hợp với quy định pháp luật để Hội đồng Thành viên, Ban Tổng Giám đốc Tập đoàn và các tổng công ty thành viên quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật;

Vi phạm Quy chế làm việc Hội đồng quản trị Tập đoàn trong việc ký thỏa thuận tham gia góp vốn tại Văn bản số 6934, ngày 18-9-2008 giữa ông Đinh La Thăng, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn và Chủ tịch Hội đồng quản trị Oceanbank (có nội dung: Tập đoàn tham gia góp vốn 20% trở lên; cử cán bộ tham gia quản trị, điều hành; đề nghị các đơn vị thành viên sử dụng dịch vụ của Oceanbank) trước khi Hội đồng quản trị Tập đoàn họp thống nhất nội dung trên.

Chịu trách nhiệm trong việc Hội đồng thành viên ban hành Nghị quyết số 4266/NQ-DKVN góp vốn vượt mức quy định vào OceanBank, trái quy định của Luật các Tổ chức tín dụng, gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho PVN.

Chịu trách nhiệm trong việc Hội đồng Thành viên ban hành một số nghị quyết, quyết định chỉ định nhiều gói thầu với tổng giá trị lớn, vi phạm các nghị định của Chính phủ; tham mưu, đề xuất Thủ tướng Chính phủ cho chỉ định nhiều gói thầu không bảo đảm các điều kiện theo quy định của pháp luật.

Chấp thuận cho PVC được miễn bảo lãnh thực hiện hợp đồng đối với công trình, dự án do Tập đoàn chỉ định cho PVC thực hiện và chấp thuận cho Tổng công ty cổ phần Dịch vụ Kỹ thuật Dầu khí (PTSC) được miễn bảo lãnh thực hiện hợp đồng đối với Hợp đồng thiết kế, mua sắm, xây dựng (EPC) Nhà máy Nhiên liệu sinh học Dung Quất, vi phạm Luật Đấu thầu năm 2005.

Ông Đinh La Thăng có trách nhiệm trong việc ban hành chủ trương, quyết định đầu tư phân tán, dàn trải; thiếu kiểm tra, giám sát quá trình triển khai thực hiện các dự án ở thời kỳ làm lãnh đạo Tập đoàn, dẫn đến hiệu quả đầu tư thấp;

Một số dự án phải dừng, giãn, hoãn tiến độ, thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả rất nghiêm trọng (trong đó có D ự án Nhà máy sản xuất xơ sợi Polyeste Đình Vũ và các dự án nhiên liệu sinh học).



8-12-2017

Hồ sơ em trai ông Đinh La Thăng vừa bị bắt

Ông Đinh Mạnh Thắng từng có nhiều năm công tác tại các đơn vị của Sông Đà trước khi trở thành Chủ tịch tại Dầu khí Sông Đà. Tuy nhiên, tháng 4 vừa qua ông đã bị cho miễn nhiệm.

Ông Đinh Mạnh Thắng sinh năm 1962 tại Hà Nội, từng tốt nghiệp kỹ sư xây dựng và thạc sĩ quản trị kinh doanh.

Ông Đinh Mạnh Thắng là em trai của ông Đinh La Thăng.

Ông Thắng nguyên là Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đầu tư và Thương mại Dầu khí Sông Đà - doanh nghiệp liên doanh giữa Tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN) và Tổng Công ty Sông Đà. Đây cũng là một trong những doanh nghiệp Nhà nước mà ông Đinh La Thăng từng làm lãnh đạo.

Trước khi trở thành lãnh đạo cao nhất tại Công ty Cổ phần Đầu tư và Thương mại Dầu khí Sông Đà (SDP), ông Thắng từng có thời gian dài công tác tại các đơn vị thuộc Sông Đà.

Cụ thể, sau khi tốt nghiệp kỹ sư ngành xây dựng, năm 1983, ông Thắng bắt đầu công tác tại Xí nghiệp bê tông nghiền sàng thuộc Tổng công ty Xây dựng Thủy điện Sông Đà.

Khoảng 4 năm sau, vào năm 1987, ông chuyển sang làm cán bộ Phòng vật tư tiêu thụ - Công ty cung ứng vật tư Sông Đà.

Ông công tác tại vị trí này trong suốt 13 năm trước khi được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc Xí nghiệp Sông Đà 12.6 vào năm 2001.

Đảm nhiệm vai trò lãnh đạo tại Sông Đà 12.6 hơn 3 năm, đến tháng 1/2004, ông được bổ nhiệm làm Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Thương mại và Vận tải Sông Đà (tên cũ của CTCP Đầu tư và Thương mại Dầu khí Sông Đà).

Tại Dầu khí Sông Đà, ông Đinh Mạnh Thắng lần lượt đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau, như Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐQT công ty.

Ngày 15/4 vừa qua, HĐQT Dầu khí Sông Đà đã có quyết định thay đổi nhân sự cấp cao. Theo đó, quyết định miễn nhiệm vị trí Chủ tịch HĐQT đối với ông Đinh Mạnh Thắng và bổ nhiệm thay thế ông Vũ Trọng Hùng.

Trước đó, ông Hùng là Phó tổng giám đốc công ty.

Trong giai đoạn làm lãnh đạo cao nhất tại Dầu khí Sông Đà, ông Thắng cũng là một trong số ít lãnh đạo cấp cao thường xuyên mua bán cổ phiếu công ty. Hiện tại, ông nắm giữ tổng cộng 746.000 cổ phiếu SDP. Theo giá thị trường hiện nay, khối lượng cổ phiếu ông Thắng nắm giữ có giá trị 2,7 tỷ đồng.

CTCP Đầu tư và Thương mại Dầu khí Sông Đà là đơn vị liên kết giữa Tập đoàn Sông Đà và Tập đoàn Dầu khí.

Công ty được chuyển đổi từ quá trình cổ phần hóa Xí nghiệp Sông Đà 13.6 ngày 25/11/2003, hoạt động chính trong lĩnh vực xây lắp các công trình xây dựng công nghiệp, dân dụng...

Trong giai đoạn ông Thắng làm lãnh đạo cao nhất tại đây, kết quả kinh doanh của SDP tăng trưởng tương đối ổn định so với quy mô tài sản gần 1.000 tỷ đồng của công ty.

Trong những năm đầu lãnh đạo của ông Đinh Mạnh Thắng tại SDP, công ty chỉ ghi nhận vài chục tỷ đồng doanh thu thuần mỗi năm, khoản lợi nhuận ròng mỗi năm cũng chỉ vài tỷ đồng.

Từ năm 2009 đến nay, SDP đều đặn thu về hàng trăm tỷ đồng doanh thu mỗi năm. Nhưng do đặc thù kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng nên giá vốn hàng bán cũng tương đối cao, khiến kết quả lợi nhuận thuần từ hoạt động kinh doanh của SDP ở mức thấp.

Thậm chí, 5 năm báo số âm, nhưng nhờ các nguồn thu khác bù đắp vào kết quả kinh doanh đã giúp SDP thoát lỗ trong nhiều năm liền.

Trong 9 tháng năm 2017, SDP lại ghi nhận khoản doanh thu thuần giảm mạnh 33%, chỉ đạt hơn 180 tỷ đồng. Sau khi trừ đi giá vốn hàng bán và các chi phí liên quan như tài chính, vận hành doanh nghiệp, SDP báo lỗ ròng từ hoạt động kinh doanh hơn 1,3 tỷ đồng.

Sau khi trừ các khoản thuế, SDP báo lỗ ròng 2 tỷ đồng, trong khi cùng kỳ vẫn lãi 5 tỷ đồng.

Không còn vai trò lãnh đạo tại SDP nhưng với số cổ phiếu nắm giữ, ông Thắng vẫn là một trong những cổ đông lớn nhất của công ty, nắm tới 6,71% vốn điều lệ.

SDP còn có các cổ đông lớn khác gồm ông Vũ Trọng Hùng sở hữu 13,5% vốn; Tổng công ty Cổ phần Phong Phú nắm giữ 8,71%, ông Nguyễn Danh Sơn nắm giữ 7,74%.


8-12-2017

Vì sao nguyên chủ tịch PVN Nguyễn Quốc Khánh bị bắt?

(PLO)- Nguyên chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) Nguyễn Quốc Khánh được xác định có trách nhiệm liên quan đến một số dự án nhiệt điện, nhiên liệu sinh học và xơ sợi Đình Vũ.

Chiều 8-12, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã tiến hành phiên họp thứ 18. Tại đây, trên cơ sở tờ trình của VKSND Tối cao, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã biểu quyết với tỉ lệ nhất trí cao thông qua Nghị quyết “Về việc khởi tố bị can, bắt tạm giam, khám xét và tạm đình chỉ việc thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của đại biểu Quốc hội đối với ông Nguyễn Quốc Khánh, đại biểu Quốc hội khóa XIV”.

Cùng ngày, Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can về tội: “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điều 165 - Bộ luật Hình sự, ra lệnh bắt bị can để tạm giam, lệnh khám xét đối với ông Nguyễn Quốc Khánh, sinh ngày 2-9-1960, trú tại phòng 2801, nhà A, 88 Láng Hạ, phường Láng Hạ, quận Đống Đa, Hà Nội.

Ông Nguyễn Quốc Khánh, nguyên là chủ tịch PVN, ngày 9-3-2017, ông thôi giữ chức chủ tịch PVN và được điều động về Bộ Công Thương. Ông Nguyễn Quốc Khánh, quê quán Hà Tĩnh, từng đảm nhiệm các chức vụ: phó tổng giám đốc Công ty Thăm dò khai thác Dầu khí (PVEP); tổng giám đốc Công ty Liên doanh Dầu khí Mê Kông; tổng giám đốc Công ty Chế biến và Kinh doanh sản phẩm dầu mỏ (PDC); tổng giám đốc Tổng Công ty Dầu Việt Nam (PV OIL); phó tổng giám đốc PVN; tổng giám đốc PVN.

Sau khi ông Nguyễn Xuân Sơn, nguyên chủ tịch PVN, bị bắt giam thì ông Khánh được giao nhiệm vụ chủ tịch PVN.

Trước khi được bổ nhiệm chức chủ tịch PVN, ông Khánh giữ vị trí tổng giám đốc PVN từ ngày 19-11-2014 theo Quyết định của bộ trưởng Bộ Công Thương tại thời điểm đó là ông Vũ Huy Hoàng. Trước đó nữa, vào tháng 7-2009, ông Khánh đã được bổ nhiệm làm phó tổng giám đốc PVN.

Vào tháng 4-2017, tại kỳ họp thứ 14 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã chỉ ra nhiều khuyết điểm của lãnh đạo PVN các thời kỳ, trong đó có ông Nguyễn Quốc Khánh.

Theo đó, ông Nguyễn Quốc Khánh, nguyên Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐTV, nguyên Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy, nguyên Phó Tổng Giám đốc cùng chịu trách nhiệm về những vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy Tập đoàn nhiệm kỳ 2010-2015; chịu trách nhiệm trong việc tham mưu quyết định chỉ định gói thầu EPC Nhà máy nhiệt điện Long Phú 1, Nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2 vi phạm pháp luật, gây hậu quả nghiêm trọng. Có trách nhiệm liên quan đến những khuyết điểm, vi phạm tại Dự án Nhà máy sản xuất xơ sợi Polyeste Đình Vũ và các dự án Nhiên liệu sinh học.

TRÀ PHƯƠNG



8-12-2017

Vấn nạn tăng biên chế và BOT: Cùng một nguyên nhân

Nguyễn Minh Nhị

Biên chế Nhà nước và các BOT Giao thông là hai chủ đề nổi bật trên truyền thông mấy tuần vừa qua. Vấn đề tinh giản biên chế hành chính được nêu lên tại Nghị quyết 16 HĐBT ngày 8-2-1982, nhưng đến nay biên chế ngày càng tăng. Vấn đề các BOT giao thông tuy mới rộ nở trong thời gian 2011 - 2015, nhưng sự “nghiêm trọng” của nó cũng không thua vấn đề “giảm biên chế hành chính”, vì nó cũng chạm trực tiếp đến quyền lợi của dân.

Sau Nghị quyết 16 HĐBT-1982 “Về việc tinh giản biên chế hành chính”; hằng năm, trong các Nghị quyết, Văn kiện của Đảng và Chính phủ đều đặt ra vấn đề này càng ngày càng quyết liệt vì tính quan trọng và cấp bách của nó. Nhưng tại Hội nghị cán bộ trực tuyến toàn quốc sáng ngày 29-11-2017, người đứng đầu ngành Tổ chức Trung ương Đảng giới thiệu tình hình và công bố những số liệu rúng động: Sau 2 năm thực hiện Nghị quyết 39-NQ/TW- 2015, theo yêu cầu phải giảm mỗi năm 70.000 người, hai năm phải giảm 140.000 đến 150.000 người, nhưng thực tế không giảm được người nào mà lại tăng 96.000 người. Hiện có gần 8 triệu người đang hưởng lương ngân sách, chiếm gần 9% dân số. Theo chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: Nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Hàng năm trung bình chi thường xuyên của Việt Nam ở mức 68-69% tổng chi ngân sách, có lúc lên đến 72%. Riêng năm 2017 này Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ký duyệt ngân sách, tiết kiệm hơn cũng chiếm 65%. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy. Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp 4 lần, nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu, tức 160 người nuôi 1 công chức. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số. Rõ ràng, vấn đề tổ chức-bộ máy- nhân sự-biên chế của cả hệ thống chính trị xưa nay là cực lớn, tư tưởng đơn giản, biện pháp hời hợt là không giảm được mà chính nó sẽ quay lại “giảm” người đi giảm nó! Ba mươi lăm năm chỉ có tăng tổ chức, tăng biên chế, tăng người có chức vụ. có “cấp hàm” – hàm Vụ trưởng, hàm Vụ phó (?), tăng chi cho con người của bộ máy v.v... dẫn đến thiếu tiền để chi đầu tư xây dựng và trả nợ!

Bộ máy Nhà nước tồn tại, mạnh lên là nhờ tính khoa học và tính cách mạng, trong khi tính tự phát ngày càng chen vào lấn át tính khoa học; và trong hàng ngủ xuất hiện ngày càng nhiều những người thờ ơ - vô cảm, tham nhũng... Và chính những vấn đề tổ chức-cán bộ-biên chế như vậy là một trong những nguyên nhân của tình hình các BOT hiện nay. Theo thống kê, trong giai đoạn 2011-2015, Bộ Giao thông vận tải đã huy động được khoảng 186.660 tỷ đồng để đầu tư 62 dự án theo hình thức hợp đồng BOT và BT. Cái gọi là “bất cập” có lẽ bắt đầu từ việc đầu tư rầm rộ này. Theo Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Nhật hiện nay cả nước có 88 trạm thu phí trên tuyến quốc lộ, trong đó Bộ GTVT quản lý 74 trạm thu phí, UBND các tỉnh quản lý 14 trạm. Có 13 hệ thống thu phí trên các tuyến đường cao tốc, trong đó Bộ GTVT quản lý 12 hệ thống; UBND các tỉnh quản lý một hệ thống. Trạm thu phí trên tuyến Quốc lộ 1, có 20 trạm cách nhau khoảng dưới 60km. Thứ trưởng cho rằng, mức thu phí và lộ trình tăng phí của một số đơn vị là điều quan tâm nhất hiện nay (?).

Theo tiến sĩ Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương đã dẫn số liệu khảo sát của các tổ chức nghiên cứu kinh tế cho thấy, chi phí logictic (vận chuyển) ở Việt Nam hiện nay là trên 21%, thuộc loại cao nhất trên thế giới. Và chi phí này chủ yếu bị đẩy cao do phí BOT tăng cao trong mấy năm gần đây. Theo kết quả thanh tra, từ khi triển khai đầu tư theo hình thức hợp đồng BT, BOT trong lĩnh vực giao thông đến nay, với hơn 70 dự án đã thực hiện đều không lựa chọn được nhà đầu tư nào theo hình thức đấu thầu mà 100% là chỉ định thầu với lý do chỉ có một nhà đầu tư tham gia. Trong đó có cả nhà đầu tư được lựa chọn chưa đảm bảo năng lực dẫn đến nhiều bất cập, sai sót. Trong 19 dự án đường bộ, có 13 dự án được giảm thời gian thu phí tổng cộng là 92 năm 3 tháng – tức là tăng thời gian thu quá lố mức “được phép” - thành ra ăn gian. Rõ ràng các BOT giao thông trở thành những “cục máu đông” gây ách tắc cho nền kinh tế, làm mất lòng dân “giữa đường”, “giữa ban ngày” ai cũng thấy. Các BOT giao thông, sự tù mù bắt đầu từ năm 2011, điển hình là BOT Cai Lậy – Tiền Giang. Theo tài liệu có được, vào ngày 28/10/2013, thứ trưởng Bộ Giao thông – Vận tải, đã gấp gáp ký cùng lúc ba công văn hỏa tốc gửi HĐND, UBND và đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Tiền Giang về việc "thống nhất vị trí đặt trạm thu phí hoàn vốn dự án đầu tư xây dựng quốc lộ đoạn tránh qua thị trấn Cai Lậy theo hình thức BOT" và ngày 19/12/2013 ông lại ký quyết định phê duyệt dự án. Con đường đi từ Bộ về Tỉnh và ngược lại của một dự án ngàn tỷ, có tuổi thọ hơn nửa thế kỷ, trong “cơ chế quan liêu” còn nặng như hiện nay mà cách nhau chỉ 1 tháng 21 ngày, là quá ngắn về thời gian để bàn bạc dân chủ công khai với dân về tính toán khoa học và dự toán thu chi của dự án? Nhưng cũng không ai biết dự án hạch toán ra sao mà là “bí mật”. Ngày 17/8/17, tại cuộc họp báo về BOT giao thông tại Bộ GTVT, Thứ trưởng Nguyễn Ngọc Đông phát biểu: "Trong luật và những văn bản dưới luật đều không có quy định nào yêu cầu công khai hợp đồng BOT. Ngoài ra các hợp đồng BOT đều không đóng dấu mật nhưng không cần thiết phải công khai tất cả". Vậy là, bất cứ có sự cố nào xảy ra, nhân viên nhà nước bao giờ cũng tự cho là làm đúng luật!

Bí mật là chuyện đang bàn tính làm, đang làm; nhưng khi đã thực hiện thì phải công khai cho dân biết để giám sát. Đó là thông lệ văn minh, Nhà nước ta còn yêu cầu dân giám sát chính quyền, hoạt động của cán bộ nữa, nhưng cái gì quan trọng đụng chạm đến quyền dân, tiền dân (ngân sách) mà bí mật như có người tưởng thì dân giám sát cái gì? Những vấn nạn trong biên chế và BOT hiện nay có chung một nguyên nhân: Do thể chế hiện nay còn có nhiều bất cập rất cần sớm sửa đổi.