Đón người từ nghìn trùng

Lê Minh Hà

Bố bảo mẹ tính lãng mạn dở hơi, văn chương nửa mùa, đặt tên con gái là My, tưởng gì, chỉ là con tằm. Con gái mẹ dài người, tính quái, tên Tha My là lạ, cũng thông minh, nên bạn trai có vẻ nhiều hơn bạn gái.

My ra trường thì yêu. Anh học ở Đức; Luật rừng; cao mét tám; quần bò gấu sờn; áo lông màu bộ đội. Đêm ba mươi tết, anh lừng lững trước cửa. Bọn con trai lườm nguýt nhau trước đó cả tiếng đồng hồ tự động nhường ghế cho anh. My ra ban công đứng, ù tai không phải vì tiếng pháo mà vì khóc.

Anh hay đèo My đi chơi trên cái Mipha màu bạc tha từ Đức về. Poocbaga cao, vừa với đôi chân dài ngoẵng của My, nhưng lại không chở nặng được. My ngồi sau, quay qua quay lại liên tục mỗi lúc gặp bạn trên phố. Bạn My bảo xót cho cái xe. "Anh Khánh đèo mày đi chơi thế chắc ba bảy hai mốt ngày cái Mipha gẫy". My chỉ cười, cười như thế kể từ sau hôm giao thừa ra ban công đứng khóc. Cười khi cùng anh đến xem cái nhà bố mẹ hai bên góp tiền tậu cho. Cười cả khi tiễn anh ngoài sân bay. Anh sang áo thực tập sáu tháng. Về thế nào cũng có một khoản để mông má lại cái nhà trước khi cưới.

Từ áo, anh qua Mỹ thăm bà cô. Và viết thư về kể việc anh có thẻ xanh. Bằng cái mối mà ông em con bà cô kiếm cho. Hai năm nữa anh có thể ly hôn, và anh sẽ về khi nào hết cấm vận để đón My.

"Anh hứa!" Đêm, My nằm hết sấp lại ngửa. Nghe giường mẹ cọt kẹt, cọt kẹt. Biết bao giờ Mỹ thôi cấm vận hả giời.

Buổi chiều mẹ anh đến chơi, than nhà bấn, xin gửi lại phần tiền bố mẹ đã góp mua nhà cho hai đứa để lấy lại cái nhà cho anh con cả. Không thấy ông anh của anh ở. Mẹ thở dài: "Đến nhà người ta thưa thưa thôi con ạ!" Rồi đưa My tiền chẳng biết mẹ dành dụm từ bao giờ bảo mua lấy cái xe. Dạo này con gái Hà Nội kết mini Nhật.

Cái xe mua độ ấy My đi đã tã ra rồi. Con em gái có người yêu làm ở sân bay bàn: "Mua xe máy đi chị. Mua em cho tiền. Thời buổi này đi xe đạp chỉ tổ hít bụi, lại toàn hỏng việc". My lắc. Hai đứa em cười: "Bà chị mình trung thành với mốt. Thế nào mốt cũng quay lại với bà này. Như cái quần loe ngày xưa đấy." Thằng em theo đà: "Mà bà My nhà mình cũng ngày càng mốt. Y như mấy cô người mẫu. Trên dưới như nhau trước sau như một nhìn chẳng biết sắp đến hay sắp đi..." Mẹ không nói gì, nhưng nhìn kiểu gì không biết mà hai đứa đột nhiên im phăng phắc.

...Thế mà rồi Mỹ bỏ cấm vận. Buổi chiều tan họp, cô thủ thư gọi với. "Chị My chị My! Có điện thoại!" Lại còn đứng bên My thì thầm: "Anh Khánh gọi từ Mỹ hả chị?" Một giọng đàn ông quen lắm. Lâu lắm rồi... "Anh vừa về. Mai anh sẽ tới thăm em và hai bác." My rùng mình. Không phải "Anh sắp về"..."Hai bác!?"...

Mẹ nhẹ nhàng: "Khánh ngồi chơi nói chuyện với My nhé." Rồi cầm tờ báo vào phòng trong. Hai đứa em đồng thanh chào râm ran: "Anh Khánh đi tư bản về mà không được màu mỡ như hồi học ở xã hội chủ nghĩa nhỉ!" Rồi cũng lên xe máy phới.

Anh ngập ngừng bảo sao ngần ấy năm mà My vẫn như xưa. My cười: "Gần như xưa thôi anh." Rồi sỗ sàng: "Phải anh muốn hỏi tại sao My làm bà cô đến tận giờ đúng không? Tại vì My là con tằm. Con tằm ấy mà..." My cười khanh khách, nghe như tiếng bát vỡ. Anh cũng cười, hơi ngơ ngác.

Mẹ lục đục làm gì mà từ phòng trong vọng ra những tiếng động đầy vẻ đáng ngờ. My im bặt. "Tại sao? ừ! Tại sao? Hay thật! Chẳng lẽ chỉ vì muốn chờ nhau?"

1.2.1999

Lê Minh Hà