17-3-2016

Việt Nam sai khi 'nhờ cậy' Trung Quốc cứu hạn

Ðó là nhận định của ông Lê Anh Tuấn, phó giám đốc Viện Nghiên Cứu Biến Ðổi Khí Hậu thuộc Ðại Học Cần Thơ. Nhận định này được trình bày trên tờ Thơi báo Kinh tế Sài Gòn.

Ðồng bằng sông Cửu Long đang đối diện với một đợt hạn hán chưa từng có. Do trời nóng nhiều ngày, ít mưa, lưu lượng nước giảm từ 30% đến 60% và do Trung Quốc trữ nước để vận hành các công trình thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong, tại đồng bằng sông Cửu Long đang có hàng trăm ngàn hecta lúa và các loại cây khác chết khô, hàng triệu người khốn khổ do thiếu nước ăn uống.

Hôm 15 tháng 3, 2016, Trung Quốc đã bắt đầu xả nước từ đập thủy điện Cảnh Hồng, tọa lạc tại tỉnh Vân Nam để hỗ trợ Việt Nam chống hạn. Trong khi Việt Nam đề nghị để giúp ngăn mặn, giảm thiệt hại do hạn hán, Trung Quốc nên xả nước nhiều đợt từ nay đến trung tuần tháng 8, mỗi đợt khoảng bảy ngày, lưu lượng xả phải vào khoảng 2.300 khối mỗi giây thì Bộ Ngoại Giao Trung Quốc thông báo, việc xả nước chỉ kéo dài cho đến ngày 10 tháng 4.

Theo các viên chức Việt Nam thì phải mất khoảng nửa tháng, nước từ đập thủy điện Cảnh Hồng mới về tới đồng bằng sông Cửu Long.

Tuy việc Trung Quốc xả nước không như Việt Nam mong muốn nhưng một số viên chức Việt Nam hy vọng, nhờ vậy, nước mặn sẽ bị chặn lại, không lấn sâu hơn vào đất liền và các địa phương sẽ có nước để tổ chức tích trữ.

Trong bài viết có tựa là “Hạn, mặn ở đồng bằng sông Cửu Long: Có nên trông chờ vào thủy điện Trung Quốc?,” ông Tuấn không xem việc Trung Quốc xả nước, hỗ trợ Việt Nam chống hạn là đáng “phấn khởi.”

Ông nhấn mạnh, Trung Quốc không cho biết sẽ xả bao nhiêu nước và phương thức xả (liên tục hay gián đoạn trong khoảng thời gian từ nay đến 10 tháng 4. Ông Tuấn bảo rằng, điều đó chẳng có gì lạ vì xưa nay, tin tức và số liệu về thủy văn từ phía Trung Quốc lúc nào cũng rời rạc và mơ hồ như vậy.

Ông Tuấn cho biết, mỗi năm, đoạn thượng nguồn sông Mekong chảy trên đất Trung Quốc đóng góp khoảng 21% lượng nước cho khu vực trung lưu và hạ lưu của con sông này. Ðập của nhà máy thủy điện Cảnh Hồng (Jinghon) là nơi gần Lào nhất. Bên trên Cảnh Hồng còn năm đập nước khác trong chuỗi 14 đập nước mà Trung Quốc dự tính xây dựng tại thượng lưu sông Mekong. Dung tích hữu dụng của hồ chứa nước thuộc nhà máy thủy điện Cảnh Hồng là 249 triệu mét khối nước. Nếu Trung Quốc chỉ dùng hồ chứa nước thuộc nhà máy thủy điện Cảnh Hồng để giúp Việt Nam chống hạn theo đề nghị của Việt Nam thì chỉ sau 30 tiếng, hồ chứa nước của nhà máy thủy điện Cảnh Hồng sẽ cạn.

Cũng vì vậy, hy vọng nước từ nhà máy thủy điện Cảnh Hồng sẽ giúp ngăn mặn, tích trữ để chống hạn bị ông Tuấn xem là hão huyền. Ông Tuấn cho rằng, có nhiều lý do khiến đề nghị Trung Quốc xả nước giúp Việt Nam ngăn mạn và giảm thiệt hại bởi hạn hán là thiếu khôn ngoan. Với đặc điểm như đã kể của nhà máy thủy điện Cảnh Hồng, Trung Quốc sẽ chỉ xả cầm chừng, rửa được tiếng nhơ (vô trách nhiệm trong sử dụng tài nguyên, hủy diệt môi trường và nguồn sống của hàng trăm triệu người), mua được tiếng tốt (có trách nhiệm với các quốc gia ở khu vực hạ lưu sông Mekong) mà vẫn duy trì được hoạt động của nhà máy thủy điện Cảnh Hồng.

Ngoài ra do khoảng cách từ nhà máy thủy điện Cảnh Hồng đến đồng bằng sông Cửu Long lên tới 4,000 cây số, địa hình của Lào, Thái Lan, Cambodia lại có nhiều nhánh, vùng trũng nên theo ông Tuấn lượng nước thật sự về tới đồng bằng sông Cửu Long sẽ chẳng còn được bao nhiêu.

Chưa kể khi về tới đồng bằng sông Cửu Long, lượng nước mà nhà máy thủy điện Cảnh Hồng xả ra sẽ không cứu cho hàng trăm ngàn hecta lúa và cây trồng khác đã chết khô sống lại.

Giữa tháng 4, thời điểm nhà máy thủy điện Cảnh Hồng ngưng xả nước là thời điểm toàn khu vực không có mưa, hạn hán sẽ nghiêm trọng hơn. Quyết định của Trung Quốc: Xả nước giúp Việt Nam chống hạn chẳng đem lại lợi ích nào thật sự tích cực cho Việt Nam.

Phó giám đốc Viện Nghiên Cứu Biến Ðổi Khí Hậu thuộc Ðại Học Cần Thơ nhắc lại kinh nghiệm của nhiều quốc gia khác, đó là khi đối diện với hạn hán nghiêm trọng, người ta chấp nhận thiệt hại, không tìm mọi cách để chuyển nước từ nơi khác đến để cứu hạn vì điều đó vô nghĩa do tốn kém quá mức, hiệu quả kinh tế rất thấp. Bên cạnh đó, các quốc gia này đều tích lũy nguồn lực để hỗ trợ thích đáng những người bị thiệt hại do hạn hán nói riêng và thiên tai nói chung.

Ông Tuấn cho rằng, đợt hạn hán và nước mặn xâm nhập lần này là một cơ hội để xem lại tính hiệu quả của hàng loạt chính sách mà chính quyền Việt Nam đã thực hiện trong quá khứ, bất chấp các khuyến cáo từ giới chuyên gia: Ngọt hóa vùng ven biển. Thoát lũ ra biển Tây. Xây dựng hệ thống đê bao, phá bỏ hai hồ chứa nước tự nhiên lớn nhất ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long là Ðồng Tháp Mười và Tứ Giác Long Xuyên để tăng diện tích trồng lúa.

Theo ông Tuấn, dẫu hậu quả của đợt hạn hán và nước mặn xâm nhập lần này rất nghiêm trọng nhưng nó sẽ trở thành tích cực nếu xem lại toàn bộ định hướng phát triển kinh tế-xã hội ở đồng bằng sông Cửu Long.


17-3-2016

Dân Cà Mau điêu đứng vì nắng hạn

Nắng hạn đã làm giao thông đường thủy tê liệt, kinh doanh giao thương ngưng trệ, nông sản rớt giá, khiến đời sống sinh hoạt của người dân nhiều nơi ở Cà Mau đảo lộn.

“Sông rạch ở các huyện Trần Văn Thời, U Minh... cạn khô khiến tàu bè không thể vào vùng ngọt hóa. Giao thông tê liệt, giao thương ngưng trệ, nông sản rớt giá. Khả năng đói kém, dịch bệnh phát sinh, môi trường ô nhiễm sẽ diễn ra trong thời gian tới,” ông Võ Quốc Thống, phó chủ tịch huyện Trần Văn Thời nhận định.

Báo Tiền Phong dẫn số liệu của chính quyền huyện Trần Văn Thời cho thấy, có 6,165 hộ bị thiệt hại 10,700 hecta lúa do nắng hạn tại 9 xã và thị trấn vùng ngọt hóa. Mức độ thiệt hại từ 30% đến mất trắng do thiếu nước. Chưa có thống kê thiệt hại do chi phí vận chuyển, chi phí gặt đập tăng giá dẫn đến lúa rớt giá tại đồng ruộng.

Ông Nguyễn Văn Khóm, ở xã Khánh Bình nói: “Vừa gặt xong được 10 công lúa, tức tốc chở ra ngoài sông bán được 4,800 đồng/giạ (40 ký). Số lúa thu hoạch sau đành chất đống để tồn đọng hơn 10 tấn vì không chuyên chở được.”

Trong khi đó, xuồng ghe phải dùng cầu kéo qua đập ngăn mặn giữ ngọt ra bên ngoài. Tại vùng ngọt hóa, bà con trồng lúa kết hợp nuôi cá đồng, cả 2 sản phẩm cùng rớt giá. Do cá thu hoạch không chở ra được tới đường sông hoặc đường bộ nơi có xe tải trung chuyển, nên người dân phải mất bình quân 10,000 đồng/ký, với sản lượng hàng trăm ngàn tấn cá.

Nói với phóng viên báo Tiền Phong ngày 15 tháng 3, ông Dương Hoài Nam, giám đốc Sở Giao Thông Cà Mau cho biết: “Với hệ thống sông rạch chằng chịt, ăn thông nhau dài hàng chục ngàn cây số, giao thông đường thủy ở Cà Mau đang bị khô hạn làm tê liệt, trong khi phía Trung Quốc vẫn không chịu xả đập. Vì vậy trước mắt chúng tôi đang phối hợp với Sở Nông Nghiệp Cà Mau nạo vét sông rạch để vừa phục vụ thủy lợi, vừa khôi phục giao thông đường thủy.”



17-3-2016

Bệnh viện tắc trách, nữ sinh bị cưa chân, đền 20 triệu đồng

“Do chủ quan, tắc trách và yếu kém về chuyên môn của kíp trực” bệnh viện huyện Cư Kuin đã khiến một nữ sinh 16 tuổi bị gãy xương phải cưa mất một chân để bảo toàn tính mạng.

Theo báo Tuổi Trẻ, ngày 6 tháng 3, sau khi tan học Lê Thị Hà Vi (15 tuổi), học sinh lớp 10, bị tai nạn giao thông và được đưa vào bệnh viện đa khoa huyện Cư Kuin.

Các y, bác sĩ trong kíp trực đã chẩn đoán nạn nhân bị gãy mâm chày và tiến hành bó bột. Ðến tối cùng ngày, em Vi kêu bó bột chật quá, rất đau và bị sưng, phần dưới không còn cảm giác. Do vậy, gia đình đề nghị tháo bột và yêu cầu cho chuyển viện nhưng các bác sĩ không đoái hoài gì.

Mặc cho nạn nhân van xin, mãi đến hai ngày sau, các bác sĩ mới đồng ý cho tháo bột. Khi bỏ lớp bột, chân bệnh nhân Vi đã sưng to và đầy những bọng nước lớn. Gia đình lại tiếp tục đề nghị được chuyển viện nhưng các bác sĩ “trời ơi” ở đây nói bệnh nhẹ, không đồng ý cho chuyển viện.

Ðiều nhẫn tâm là suốt những ngày sau đó, bệnh viện hầu như không khám xem xét vết thương. Mãi đến ngày 11 tháng 3 (tức 5 ngày sau), thấy không ổn nên chuyển nạn nhân lên bệnh viện đa khoa tỉnh Ðắk Lắk. Tại đây, các bác sĩ cho biết, cơ chân em Vi hoại tử, đứt hết các mạch máu nên chuyển xuống bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn nhưng đã muộn. Ngay sau đó, các bác sĩ bệnh viện chợ Rẫy đã tiến hành phẫu thuật, cắt bỏ chân để giữ tính mạng cho bệnh nhân.

Ông Trịnh Ðức Lam, phó giám đốc kiêm trưởng khoa Ngoại, bệnh viện đa khoa huyện Cư Kuin biện minh, né trách nhiệm: “Sáng 7 tháng 3, sau khi thăm khám, hội chẩn, tôi đã chỉ đạo các bác sĩ của khoa trực tháo bó bột và tiến hành phẫu thuật, nhưng các bác sĩ không thực hiện. Có lẽ bệnh nhân đông, họ làm không kịp trong ngày nên đến hôm sau mới tháo bó bột,” ông Lam nói.

Tin cho biết, sau khi bị báo chí loan tin, dư luận phẫn nộ, bệnh viện Cư Kuin “đã chỉ đạo phải kiếm đủ 20 triệu đồng mang xuống động viên và bước đầu khắc phục hậu quả.”

“Chúng tôi sẽ họp hội đồng y khoa để xác định nguyên nhân, trách nhiệm và xử lý theo quy định. Chúng tôi sẽ có trách nhiệm với hậu quả nặng nề mà mình gây ra,” ông Tâm nói.



13-3-2016

Nga khởi sự thăm dò dầu khí ngoài khơi Việt Nam

Tập đoàn dầu khí khổng lồ của nhà nước Nga Rosneft vừa bắt đầu khoan một giếng thăm dò ngoài khơi bờ biển phía Nam của Việt Nam.

Chi nhánh của công ty là Rosneft Vietnam BV loan báo: "Đây là lần đầu tiên công ty điều hành một dự án khoan thăm dò dầu khí trong vùng biển quốc tế."

Công ty cho biết độ sâu của giếng thăm dò tại lô 6.1 là khoảng 1.380 mét trong khi độ sâu của vùng biển tại khu vực chừng 162 mét.

Công tác khoan tìm được thực hiện với giàn khoan Hakuryu-5 của Nhật Bản.

Tiếp đó, Rosneft Vietnam sẽ khoan thêm một giếng thăm dò khác tại lô 5.3 cũng trong khu vực Nam Côn Sơn.

Hiện công ty đang tham gia 2 dự án thăm dò sản xuất dầu khí ở 2 lô ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Tại lô 6.1, Rosneft sở hữu 35% dự án trong khi ở lô 5.3 Rosneft sở hữu 100% dự án. Tại cả hai lô này, Rosneft đều giữ vai trò điều hành dự án.

Năm ngoái, sản lượng từ lô 6.1 cung cấp khoảng 12% nhu cầu năng lượng tại Việt Nam. Trữ lượng tại lô 5.3 ước tính khoảng 40 tỷ mét khối khí đốt và 9 triệu tấn khí ngưng tụ.

Rosneft cũng sở hữu trên 32% đường ống Nam Côn Sơn vốn cung cấp khí đốt và khí ngưng tụ từ các lô ngoài khơi khu vực Nam Côn Sơn tới các nhà máy phát điện trên bờ.

Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Rosneft, Igor Sechin, cho biết dự án khoan thăm dò vừa khởi sự tại lô 6.1 là một điển hình của sự hợp tác với các đối tác bao gồm công ty quốc doanh PetroVietnam của Việt Nam và tập đoàn dầu khí ONGC của nhà nước Ấn Độ.

Việt Nam đang đẩy mạnh hoạt động thăm dò dầu khí và cho phép các công ty đầu tư nước ngoài tham gia và hợp tác nhiều hơn trong lĩnh vực này.

Trung Quốc nhiều lần phản đối việc Việt Nam thăm dò khai thác dầu khí tại các khu vực Bắc Kinh nhận chủ quyền ở Biển Đông và yêu cầu Nga, Ấn rút khỏi các dự án hợp tác với Hà Nội, viện dẫn lý do xâm phạm chủ quyền Trung Quốc.

Hà Nội tuyên bố các dự án này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Ấn và Nga lâu nay cũng phớt lờ các phản ứng của Bắc Kinh.



13-3-2016

Ấn Độ từ chối phối hợp tuần tra chung ở Biển Đông

Ông Manohar Parrikar, bộ trưởng Quốc Phòng Ấn Độ, vừa tuyên bố, Ấn Độ có thể phối hợp tập trận chung chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phối hợp tuần tra chung bởi chưa từng làm như thế.

Tuyên bố của ông Parrikka được xem như câu trả lời cho đề nghị của Đô Đốc Harry Harris, tư lệnh Bộ Chỉ Huy Thái Bình Dương của quân đội Hoa Kỳ.

Tuần trước, Đô Đốc Harris chính thức nêu đề nghị thành lập một liên minh bao gồm Hoa Kỳ, Nhật, Úc, và Ấn Độ, để cùng tổ chức tuần tra, bảo vệ quyền tự do lưu thông và an ninh tại Biển Đông.

Song song với tuyên bố của ông Parrikka, ông D.K. Sharma, phát ngôn viên Hải Quân Ấn Độ, giải thích thêm, Ấn Độ chỉ tham gia các hoạt động quân sự chung bên ngoài lãnh thổ nếu đó là những hoạt động do Liên Hiệp Quốc tổ chức.

Việc Ấn Độ từ chối phối hợp tuần tra chung ở Biển Đông chắc chắn sẽ khiến nhiều giới và nhiều quốc gia thất vọng.

Người ta từng hi vọng, sự hình thành một liên minh bao gồm Hoa Kỳ, Nhật, Úc, và Ấn Độ cùng phối hợp tuần tra, bảo vệ quyền tự do lưu thông và an ninh tại Biển Đông như đề nghị của Đô Đốc Harris sẽ góp phần đáng kể vào việc kiềm chế, ngăn chặn Trung Quốc thực hiện tham vọng độc chiếm Biển Đông.

Một số chuyên gia về an ninh quốc phòng nhận định, có vài lý do có thể là nguyên nhân khiến Ấn Độ từ chối phối hợp tuần tra chung tại Biển Đông cùng với Hoa Kỳ, Nhật, và Úc. Đó là Ấn Độ lo ngại lực lượng hải quân của mình không đủ sức để vừa cáng đáng các nhiệm vụ ở Ấn Độ Dương, vừa thực hiện những nhiệm vụ mới tại Biển Đông và biển Hoa Đông. Mặt khác, tình hình hiện tại chưa tới mức mà Ấn Độ thấy cần phải khiêu khích Trung Quốc mạnh mẽ hơn.

Cách nay một tuần, Ấn Độ đã quyết định sẽ cùng Hoa Kỳ và Nhật tập trận chung tại vùng biển phía Bắc Philippines, khu vực giáp với Biển Đông. Tuy thời điểm tiến hành cuộc tập trận chung vừa kể chưa được công bố, Đô Đốc Harris khẳng định, cuộc tập trận chung này sẽ diễn ra trong năm nay.

Hoa Kỳ và Nhật vốn là đồng minh, tập trận song phương vốn là hoạt động thường niên nhưng Ấn Độ thì khác. Tuy có tập trận với Hoa Kỳ, Ấn Độ luôn hành xử rất thận trọng đối với những hoạt động quân sự đa phương.

Cần nhắc lại rằng, trong khi Hoa Kỳ có kế hoạch chuyển trọng tâm chiến lược sang Châu Á thì Ấn Độ có chiến lược “Hành động hướng Đông,” bởi vì New Delhi cũng có tham vọng nâng cao vị thế của mình.

Kể từ khi Trung Quốc đưa ra hàng loạt tuyên bố và thực hiện hàng loạt hành động cho thấy muốn độc chiếm Biển Đông, kiểm soát khu vực Đông Á, Ấn Độ bắt đầu hành xử tích cực hơn. Chẳng hạn, Ấn Độ không giấu diếm việc xem Việt Nam là một đối tác quan trọng trong việc thực hiện chiến lược “Hành động hướng Đông.” Ngoài việc siết chặt quan hệ với Việt Nam, Ấn Độ bất chấp các khuyến cáo, cảnh báo của Trung Quốc, khuyến khích và hỗ trợ để tập đoàn dầu khí ONGC của mình tiếp tục cùng Việt Nam thăm dò khai thác dầu khí tại Biển Đông.

Quan hệ giữa Ấn Độ với Hoa Kỳ và Nhật cũng khắng khít hơn. Hồi Tháng Mười năm ngoái, lần đầu tiên, ngoại trưởng Ấn Độ cùng với hai ngoại trưởng của Hoa Kỳ và Nhật hội đàm rồi phát hành một thông cáo chung, nhấn mạnh về tầm quan trọng của quyền tự do lưu thông cả trên biển lẫn trên không, quyền thực hiện các hoạt động thương mại mà không bị cản trở và khẳng định, đó là lý do cả ba quốc gia này cùng quan tâm đến Biển Đông.

Theo thông cáo về sự kiện vừa kể thì ngoại trưởng của cả ba quốc gia ngồi lại với nhau là nhằm tìm kiếm phương thức gia tăng sự hợp tác giữa ba bên trong việc duy trì an ninh hàng hải ở khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương.

Ngoài mối bận tâm về tình hình Biển Đông, ba ngoại trưởng tái khẳng định, cả ba quốc gia này sẽ hỗ trợ ASEAN chu toàn vai trò điều hòa cấu trúc chính trị đa phương và an ninh ở Châu Á - Thái Bình Dương.

Vào thời điểm đó, Hoa Kỳ và Ấn Độ đã mời Nhật tham gia Malabar 2015 - cuộc tập trận do Hoa Kỳ và Ấn Độ tổ chức. Nhật đã nhận lời với tư cách là “khách.”

Ngay sau đó, Trung Quốc nhấn mạnh rằng các cơ chế hiện có đang vận hành tốt để kiềm chế xung đột tại Biển Đông và sẽ không cho phép các quốc gia bên ngoài khu vực Đông Nam Á can thiệp vào vấn đề Biển Đông. Trung Quốc đồng thời lặp lại yêu cầu, không quốc gia nào được quyền thăm dò và khai dầu khí tại những khu vực thuộc quyền tài phán của Trung Quốc ở Biển Đông!

Đến nay vẫn chưa rõ Trung Quốc sẽ phản ứng thế nào khi cả Hoa Kỳ, Nhật, và Ấn Độ chính thức tập trận chung. Người ta từng chờ sau tập trận chung, Ấn Độ sẽ tham gia tuần tra chung tại Biển Đông, nhưng đáng tiếc là điều đó lại không xảy ra.



13-3-2016

Sài Gòn cũng bị hạn hán đe dọa

Hạn hán không chỉ đe dọa khu vực đồng bằng sông Cửu Long, khu vực Tây Nguyên, mà còn ảnh hưởng tới thành phố Sài Gòn.

Do mực nước trên sông Đồng Nai và sông Sài Gòn tụt sâu, nước mặn từ biển tràn vào, độ mặn trong nước sông vượt quá mức 25 gram/lít khiến hoạt động của hàng loạt nhà máy lọc và cung cấp nước cho thành phố Sài Gòn như Tân Hiệp, Bình An, Thủ Đức,... liên tục bị gián đoạn, cuối tuần vừa qua, bộ phận điều hành hồ chứa nước Dầu Tiếng ở Tây Ninh đã phải xả nước suốt ba ngày với lưu lượng lên tới 30 mét khối/giây để đẩy nước mặn ra xa.

Từ đầu năm đến nay, bộ phận điều hành hồ chứa nước Dầu Tiếng đã phải xả nước đẩy mặn như vừa kể tới năm lần và chắc chắn bộ phận điều hành hồ chứa nước Dầu Tiếng sẽ còn phải làm như thế nhiều lần nữa, nếu không sinh hoạt tại thành phố Sài Gòn sẽ tê liệt vì thiếu nước.

Chi Cục Thủy Lợi và Phòng Chống Lụt Bão của thành phố Sài Gòn cho biết, độ mặn của sông rạch tại Nhà Bè tăng khoảng 80% so với những năm trước và tình trạng này sẽ còn kéo dài ít nhất là đến cuối Tháng Tư.

Ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long, thiệt hại do hạn hán khiến mực nước trên hệ thống sông rạch tụt sâu và nước mặn xâm nhập sâu vào đất liền tiếp tục gia tăng. Không chỉ có hàng trăm ngàn héc ta lúa và các loại cây trồng chết khô vì thiếu nước hoặc vì độ mặn trong nước quá cao mà còn hàng triệu người khốn khổ do thiếu nước ăn uống.

Cuối tuần vừa qua, chính quyền tỉnh Tiền Giang đã yêu cầu giới hữu trách ở tỉnh này phải đắp ngay một con đập để chặn kênh Xuân Hòa - Cầu Ngang đoạn chảy qua huyện Gò Công Đông, vét nước bơm vào kênh Trần Văn Dõng và kênh Sampo, cứu 4,000 héc ta lúa.

Theo ông Nguyễn Thiện Pháp, chi cục trưởng Chi Cục Thủy Lợi và Phòng Chống Lụt Bão của tỉnh Tiền Giang, thì đó là cách duy nhất để cứu 4,000 héc ta lúa vì các kênh chính của dự án ngọt hóa Gò Công đã cạn, các kênh nội đồng đã hết nước để bơm vào ruộng, còn nước ngoài sông Tiền quá mặn.

Cũng vào cuối tuần qua, chính quyền tỉnh Tiền Giang đã chi tiền thuê một sà lan chở nước cho cù lao Tân Phú Đông để “cứu khát” cho dân chúng tại đó. Sà lan này sẽ tiếp tục hoạt động suốt mùa khô năm nay để “cứu khát” cho 3,000 gia đình.

Ngoài Tiền Giang, “khát” giữa hệ thống sông rạch chằng chịt và cần được cứu bằng nước ngọt chuyển từ nơi khác về đang xảy ra tại nhiều nơi ở Bến Tre, Kiên Giang, Trà Vinh, Hậu Giang. Người ta ước đoán, tình trạng này có thể sẽ kéo dài hơn hai tháng nữa.

Theo các chuyên gia khí tượng thủy văn và thủy lợi của Việt Nam thì tình trạng khô hạn và nước mặn xâm nhập đồng bằng sông Cửu Long càng ngày càng trầm trọng là do hai nguyên nhân: (1) Vì tác động của El Nino (trời khô nóng nhiều ngày, ít mưa, lưu lượng nước trong vùng giảm từ 30% đến 60%) kéo dài từ 2014 đến nay và (2) Do Trung Quốc trữ nước để vận hành các công trình thủy điện ở thượng nguồn sông Cửu Long, nước vốn đã thiếu lại còn thiếu trầm trọng hơn nên nước biển ồ ạt tràn vào thế chỗ.

Trong một công hàm vừa gửi cho chính phủ Trung Quốc hồi cuối tuần qua, chính phủ Việt Nam đề nghị Trung Quốc yêu cầu bộ phận điều hành các công trình thủy điện ở thượng nguồn sông Cửu Long xả khoảng 43 tỷ khối nước để giảm thiệt hại do khô hạn tại đồng bằng sông này.

Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đã hứa “sẽ làm việc ngay với các cơ quan hữu trách của Trung Quốc” nhưng không biết “các cơ quan hữu trách của Trung Quốc” có đáp ứng hay không (?).